Nhớ!

Ngồi hì hục gõ entry mới trên blog mới, tâm trạng như một người bị lãng quên. Từ ngày chuyển blog mình không có tâm trạng để viết thêm dòng entry nào cả. Thấy hẫng hụt như mất đi một người bạn rất tốt, rất thân thiết.

Ngày đầu tiên nghịch blog, những cảm xúc bỡ ngỡ, thèm muốn như đứa trẻ lần đầu tiên ăn kem, mặc dù thấy nó lạnh, thấy sờ sợ nhưng rất ngon và rồi thành nghiện. Thấy thích thú khi nghĩ đến ước mơ trẻ con lớn lên được làm nhà báo, được viết, được gặp gỡ ngao du thiên hạ. Thấy thoả thuê với cảm xúc dồn nén thủa ấu thơ, những ngọt ngào gia đình và những rung động rất hồn nhiên trong cuộc sống được truyền tải ra bằng ngôn ngữ. Thấy hạnh phúc vì không được đi theo con đường mình chọn nhưng cũng được viết theo những gì mình mong muốn.

Rồi những lần đầu đọc đi đọc lại những comment của mọi người, thấy xúc động khi entry của mình được bạn bè thường xuyên theo giõi. Cảm giác ấm áp khi hiểu rằng luôn có ai đó ở bên cạnh mình khi vui cả khi buồn.

.........................................................................................................

Vậy là một năm, thời gian quá ngắn để làm quen, gắn bó rồi cách xa. Mỗi người phân tán một trang liên kết bạn bè cho riêng mình. Những entry viết ra dường như là rất lâu mới có một người để ý. Cảm giác bạn bè cách xa dường như xa hơn. Tự dưng nghĩ đến người vợ ông lão đánh cá: ‘Như trở về bên cái máng lợn cũ kỹ”. Lại cô đơn trong những tâm sự chỉ riêng mình.

Cám ơn những người bạn đã gắn bó với mình trong 360 suốt một thời gian dài.

SeeU

Hiền

1 nhận xét:

Haok nói...

^^.anh van luon theo doi~.cac' entry cua em.

Đăng nhận xét

Copyright @ hien minh | Floral Day theme designed by SimplyWP | Bloggerized by GirlyBlogger