Sáng tháng năm

Sáng ngồi nghe bố ngâm bài thơ : “Sáng tháng năm”. Lâu lắm mới lại có cảm giác cảm nhận về thơ phú trong trẻo thế. Tất cả ca từ vọng lại chuyển hoá thành xúc cảm tâm hồn khi thì hân hoan, lúc mãnh liệt. Tất cả các bài thơi của Tố Hữu, bài nào dài đến đâu bố cũng thuộc. Thích bố đọc đoạn:

Bàn tay con nắm tay cha
Bàn tay Bác ấm vào da vào lòng.

Bác ngồi đó, lớn mênh mông
Trời xanh biển rộng ruộng đồng nước non...

Và đoạn:


Ôi cái tên kính yêu Hồ Chí Minh!
Trong sáng lòng anh du kích
Nửa đêm bôn tập diệt đồn
Vững tay người chiến sĩ nông thôn
Bắt sỏi đá phải thành sắn gạo
Anh thợ, má anh vàng thuốc pháo
Cánh tay anh dày sẹo lửa gang
Ôi những em đốt đuốc đến trường làng
Và các chị dân công mòn đêm vận tải!

Các anh chị, các em ơi, có phải
Mỗi khi lòng ta xao xuyến rung rinh
Môi ta thầm kêu Bác: Hồ Chí Minh!
Và mỗi trận, mỗi mùa vui thắng lợi
Ta lớn cao lên, bay bổng diệu kỳ
Trên đường dài, hai cánh đỡ ta đi...

Mặc dù mỗi đoạn tình cảm khác nhau nhưng đoạn sau này lúc nào nghe vẫn thấy tâm hồn mình hứng khởi. Có lúc thấy ghen tị khi nghĩ tới những mục đích cao quý của tuổi trẻ thế hệ trước chúng ta. Thấy cả những việc làm và suy nghĩ của mình đôi khi tầm thường quá.

Việt Nam có Bác Hồ
Thế giới có Xta-lin
Việt Nam phải tự do
Thế giới phải hoà bình!
Quay sang nhìn bố rồi bật cười, bố mình vẫn trẻ trung và đôi khi lãng mạn. Cuộc sống sẽ luôn hướng người ta phải di theo nó nhưng dường như thời gian luôn làm bố trở lại với tuổi trẻ. Mình sẽ ghi nhớ những bài thơ như thế này, đôi khi chỉ ngâm riêng cho mình để nhắc nhở mình sống ý nghĩa.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Copyright @ hien minh | Floral Day theme designed by SimplyWP | Bloggerized by GirlyBlogger