
Em nhỏ bé quá. Em lẫn vào dòng người tấp nập trên đường để thênh thang ta chẳng nhận ra em. Áo nâu sòng, em chìm trong muôn sắc màu của bao người để ta chẳng nhận ra em. Ta thương em đời người con gái sớm lửa tắt đèn bên tiếng chuông ngân. Tiếc người? tiếc ta? Em dịu dàng, em trong sáng và thánh thiện quá, em chọn riêng cho mình một cuộc đời sống lặng lẽ, thanh thản. Ta thương em nhiều mà ghen tị với em cũng nhiều : Ta sợ cuộc sống những khó khăn lẫn thất bại, nhưng ta cũng sợ cuộc sống mình thiếu đi cả những khó khăn và thất bại ấy để ta chẳng là chính mình mạnh mẽ.
Cám ơn em dù chỉ là khoảnh khắc đã đi qua đời ta.

1 nhận xét:
mơ hồ :))
Đăng nhận xét