
Ngày mùng 1tháng 1 âm lịch, mọi người hân hoan đón tết trong cái lạnh như cắt của thời tiết. Kệ cho gió thổi từng đợt tê buốt các giác quan, mọi người vẫn ấm áp trong những ngôi nhà bởi hoa đào hồng, nhành dơn đỏ thắm, bởi tất thảy con cháu anh em trở về hân hoan xum tụ quanh bữa cơm cúng đầu năm. Cái tết dù có khác đi: đầy đủ hơn, đẹp đẽ hơn nhưng thói quen của những người thôn mình vẫn vậy, sau bữa cơm cúng rủ nhau đi bộ sang nhà thờ họ thắp hương, sang chúc tết những người trong làng, trong xóm.
Nhà ông cũng thế, có lẽ trong những người anh em của ông nội chỉ còn mình ông. Ông bé nhỏ, cũ kỹ nhưng lúc nào cũng vui vẻ, lạc quan. Cũng chẳng đi đâu mà tôi thấy một gia đình sống không đủ đầy về vật chất lại luôn hài lòng và hạnh phúc đến như vậy. Tết năm nào chúc tết nhà ông tôi lại chẳng ra về mà trong đầu không mang theo bao nhiêu cảm xúc lẫn lộn : vừa buồn cười, vừa thương, vừa khâm phục.
ông là người hạnh phúc, hạnh phúc khi trong một mái nhà lại có cả ba thế hệ hoà thuận và vui vẻ. ông là người đáng thương vì trong số những người con có một chú bị ngẩn ngơ. Ngôi nhà không rộng cho bảy người cùng sinh hoạt, không nhiều tiền để những vật dụng tiện nghi mà thành ra bừa bộn. Cây đào tết để ra chính giữa chiếm gần một nửa ngôi nhà xum xuê cành và những bông hoa nhựa giả màu đỏ, màu hồng - người làng cảnh thôn mình, tết năm nay rét nên đào chẳng đơm hoa.
Nhấp một chén trà rồi ngồi nghe ông hàn huyên bao nhiêu câu truyện:
- Tết năm nay giá cả tăng nên thịt bò đắt bằng ba con ngan, tính ra xung quanh đây không ai dám ăn thịt bò.
Và rồi như thế, những câu truyện về giá cả như thóc gạo, thịt lợn, thịt gà được đưa ra để bàn tán. Vì giá cả leo thang mà những người làm nông như ông cũng bị xoay theo một cách khốn khổ:
- Tính ra trung bình một tháng một người nhà tôi dùng hết 6 nghìn tiền điện, mùa hè là ba người ngồi một chỗ mới được bật quạt, riêng tôi xung phong ngủ với con cháu út, hai ông cháu quạt bằng quạt nan... đây chú nhìn xem, quạt nan tôi tự đan từ nan tre bó lúa đỡ tốn tiền mua...
Câu chuyện cứ thế mà chẳng có hồi kết, chuyện tiết kiệm từ việc ông thông gia sang chơi mời cơm bằng mấy bìa đậu luộc đến việc ông phấn khởi có thằng cháu họ ngoài Hà Nội mời ra chơi ngày nào cũng được tiếp đãi ăn thịt kho với trứng chim cút - nhà nó toàn ăn ngon. Những lần phát thuốc miễn phí cho cựu chiến binh, thuốc ho ngọt ông cho cháu uống sạch - uống thuốc như thế làm sao bệnh được.
Bố con tôi về nhà, đêm đang ngủ bố tôi bật dậy cười khanh khách. Chị em tôi tưởng bố mơ ngủ lay bố dậy, bố vẫn nước mắt dàn dụa cười mà bảo :"có lẽ mai phải sang mua lại cây đào nhà ông Đĩnh!"

0 nhận xét:
Đăng nhận xét