Entry for December 19, 2008




Một ngày eo xèo với chuyện buôn và bán, mệt. Mình đã bảo mình chẳng quen với chuyện kinh doanh mà nó chẳng nghe. Nghĩ lại thấy thương, đến mình còn chẳng chịu được một ngày huống hồ quanh năm : "làm dâu thiên hạ".

Chiều, người đàn ông ấy bước vào cửa hàng cùng cô con gái bé nhỏ để chọn một chiếc áo khoác. Cô bé dễ thương ấy thích chiếc áo khoác nhung hồng có hình mặt gấu với mức giá cố định mà em bán không mặc cả. Trả giá qua tiếng lại, người đàn ông mặc cả từng đồng nhích dần lên từng đồng cho đến khi cuộc ngã giá không có kết quả chiếc áo cũng được bán đi. Sau khi đếm trả từng ngìn lẻ, người đàn ông không quên nói đi nói lại với tôi câu : bán hàng chặt chẽ thế này thì có mà ế chồng.

Tối,... tức....., đói........, mệt........... Ngồi trước máy tính định xả xì-trét cái đầu laị rỗng tuếch bởi chẳng cảm giác nào còn rõ ràng nữa. Lại thấy phục mình thế, đôi khi cái tính hay quên của mình lại rất hay: nó làm bớt những cảm xúc đôi khi không cần thiết mặc dù nhiều khi vẫn hay thù dai hoặc nhớ lâu những ai nợ xiền, hì hì.

Chát với anh, cũng thấy thoải mái. Biết ngay mà, có anh mọi chuyện sẽ ổn thôi. Toàn những câu chuyện gẫu nhưng cũng đủ biến ngày hôm nay thành một núi những chuyện cười. Bây h đầu lại ù lên vì buồn ngủ rồi, ôn thi thế đấy - lười như hủi.

Nhìn con em ngủ say cứ thấy thương, chẳng có ngày nào mà ăn cơm thấy ngon miệng. Cái đầu cứ như bị tiền hành ấy. Chả biết giúp được nó cái gì nên có cơ hội dù bị người ta rủa là chặt chẽ đến ế chồng mình cũng vẫn phải nhoẻn miệng cười: "chú đi nhé rồi lúc nào quay lại cửa hàng của cháu" - mặc dù bụng chả muỗn lão tới.

2 nhận xét:

Quynh Anh Love nói...

ba` cha^y bo em ut' on thi tren nay` de ve` ban' hang` cho Trang ha? e he`m, vu nay` phai xu ly' khan cap'!

ღ¨¨°º©o *coco_love* o©º°¨¨ ღ nói...

e ket nhat cau " bi tien` hanh` " $__$ ^^ ban hang cug nhiu chuyen hay fet chi nhi ? ^^ a , htrc chua noi xog vu ngay mai , hic hic

Đăng nhận xét

Copyright @ hien minh | Floral Day theme designed by SimplyWP | Bloggerized by GirlyBlogger