
Tôi là một người xấu xí.
Tôi luôn nghĩ về mình như thế khi tôi không thường xuyên nhớ về ngôi nhà nơi tôi đã lớn lên từ bé. Tôi tự biện hộ cho mình bằng đủ những lập luận để tự hài lòng với bản thân rằng tôi đã trưởng thành và có hàng trăm thứ đã làm tôi phân tán, chú ý trong cuộc sống đầy những điều bất ngờ này. Cuộc sống sinh viên đã lâu, tôi cũng quen dần với cảm giác mình phải tự lập và không còn cảm giác cần thứ gì cũng gọi mẹ nữa. Suy nghĩ ấy đã gắn liền với tôi cho đến một ngày, bố rất buồn vì con gái lớn lên đi học xa, có người yêu và quên mất bố mẹ. Tôi đã lưu lại ngày càng nhiều trong messenger của mình lo lắng của mẹ mỗi khi tôi báo tin mình bị ốm, nỗi nhớ tôi của cả nhà và sự mong ngóng tôi khi sắp đến dịp lễ tết, đôi khi ngay cả một tin nhắn hay một cuộc điện thoại như thế này :
- Nhung à, học hành thế nào rồi con?
- Dạ, con học bình thường. Bố gọi điện cho con có việc gì không ạ?
- Không, bố chỉ gọi điện vì nhớ con thôi.
Những lúc ấy bạn sẽ cảm thấy gì nếu bạn là tôi, hạnh phúc, tội lỗi, nhớ nhung… hay là tất cả những cảm giác ấy.Như thế tôi đã thấy mình thật xấu xí.
Ngày tôi đi nhanh lướt qua một bà cụ già ngồi chìa tay ăn xin là ngày tôi thấy mình xấu xí. Tôi cho rằng mình bị lừa bởi những bà cụ già, những em nhỏ lang thang hay những người què, cụt… đó là những người lười lao động. Tại sao tôi không nghĩ rằng đấy là một nghề vất vả của những người không có đủ sức lao động, là miếng cơm manh áo từng ngày, là xác suất sẽ có một người nào đó sẽ phải nằm ngoài đường với những vết bầm tím vì rét mướt, vì đói ăn hay vì bị kẻ khác cướp dật…
Trời trở lạnh hơn, nhưng tôi muốn mặc chiếc áo len mỏng tôi đã mất rất nhiều thời gian để tìm mua được nó, không chỉ vì nhìn nó thật sành điệu mà tôi mặc nom thật xinh. Kết quả là tôi đã không muốn thừa nhận mình bị ốm vì rét, nếu thế thì thật là buồn cười nên sau đó ôi đã phải nằm viện vì bệnh phổi. Tôi gầy đi và nhìn da xanh xao. Tôi đã chẳng thể đẹp hơn như mình muồn vì tôi đã cố làm cho mình đẹp thật không đúng cách.
Tôi ăn một que kem nhỏ, mặc dù đã ý thức hơn trong việc cần phải vứt nó vào thùng rác. Tôi đã ném trật. Kệ, xung quanh có đầy que kem vương vãi đấy thôi và tôi quay lưng bước đi mà không hề biết có nhiều ánh mắt thiếu thiện cảm liếc về phía mình. Tôi đã trở thành một người xấu xí vì tôi không văn minh.
Đêm qua trong giấc mơ, tôi nhìn thấy mình trong ánh hào quang rực rỡ của thành công mà thật ra nó là của người bạn tôi thân nhất. Tôi thấy mình thật xấu xí vì nhỏ nhen và ích kỷ và quan trọng nhất tôi thấy xấu hổ vì bản thân mình kém cỏi.
Hôm nay tôi về quê, ngôi nhà lúc nào cũng rộn vang tiếng cuời, tôi luôn thấy gia đình mình như thế và tôi thấy tự hào vô cùng. Tôi thấy vui, niềm vui ấm áp của sự che chở.
Thả một đồng xu vào chiếc mũ bé xíu và sờn cũ của cô bé ăn xin, lòng tôi gợi lên sự thanh thản, niềm vui nho nhỏ, tôi đã và đang học bài học từ sự bao dung, chia sẻ.
Mọi người cười khi thấy tôi mặc chiếc áo rét to xù lên và tôi nghĩ họ đang “khen” rằng tôi ngộ nghĩnh. Tôi thấy không khí của tiết trời giá rét ấm lên vì những tiếng cười vui. Tôi không biết chiếc áo của mình đang mặc lại hợp với tôi như thế.
Cúi xuống nhặt que kem lên, bất giác tôi nhìn thấy một nụ cười. Tôi nghĩ nó được dành cho tôi. Và tôi đã học được rằng, một que kem nhỏ được vứt không đúng chỗ ở bất kỳ chỗ nào cũng là vấn đề mà đất nước đó sẽ phải bỏ ra công sức, tiền bạc và rất nhiều thời gian để giải quyết.
Đêm hôm nay tôi thức khuya hơn mọi ngày. Tôi cần phải bắt đầu, cho dù tôi biết rằng phía trước có rất nhiều khó khăn để đi được tới thành công. Tôi thấy mình vui hơn vì thấy tôi đã lớn hơn trong suy nghĩ.
Có ai đó bảo với bạn rằng bạn rất xinh khi bạn cười chưa? Tôi muốn những niềm vui sẽ mang tới cho tôi một khuôn mặt dễ chịu để tôi chẳng còn khi nào thấy mình xấu xí nữa.


1 nhận xét:
u`...xau' xi' that....
Đăng nhận xét